Bệnh thường gặp ở người cao tuổi, tiến triển âm thầm qua nhiều năm và dễ bị nhầm lẫn với các bệnh hô hấp khác. Việc chẩn đoán sớm và điều trị đúng phương pháp có ý nghĩa then chốt, giúp làm chậm tổn thương phổi và cải thiện đáng kể chất lượng cuộc sống cho người bệnh.
Hình ảnh CT ngực cho thấy phổi người bệnh IPF với mô xơ hóa dạng “tổ ong”.
Thoái hóa phổi không rõ nguyên nhân (Idiopathic Pulmonary Fibrosis – IPF) là một dạng bệnh phổi kẽ tiến triển, nơi mô phổi bị xơ hóa dần theo thời gian mà không xác định được nguyên nhân rõ ràng. Ở giai đoạn muộn, phổi mất tính đàn hồi, giảm khả năng trao đổi khí, gây khó thở và suy hô hấp.
Theo các nghiên cứu dịch tễ gần đây, IPF vẫn được xếp vào các bệnh hiếm. Tuy nhiên, tần suất mắc và số người được chẩn đoán đang gia tăng trong nhiều quốc gia. Ở châu Á – Thái Bình Dương, châu Âu và Bắc Mỹ, điều tra cho thấy số ca mắc mới và số bệnh nhân sống với IPF (prevalence) đang tăng, đặc biệt với nhóm dân số cao tuổi. Điển hình như một nghiên cứu dân số ở Hàn Quốc cho thấy tỉ lệ mắc IPF đã tăng qua các năm; ở Nhật Bản, dữ liệu từ hệ thống bảo hiểm y tế cũng chứng minh rằng tuổi trung bình chẩn đoán IPF là khoảng 70 tuổi trở lên.
IPF thường xảy ra ở người trong độ tuổi từ khoảng 60–70 tuổi trở lên, nam giới có nguy cơ cao hơn phụ nữ. Một số yếu tố thúc đẩy bệnh bao gồm:
Một trong những vấn đề lớn nhất với IPF là triệu chứng ban đầu thường không rõ ràng và dễ bị nhầm lẫn:
IPF là bệnh tiến triển, không hồi phục, với tiên lượng nghiêm trọng:
Mặc dù chưa có cách chữa khỏi bệnh, y học đã có nhiều tiến bộ trong việc điều trị IPF để kéo dài tuổi thọ và cải thiện chất lượng cuộc sống:
Hai thuốc kháng xơ hóa (antifibrotic) là pirfenidone và nintedanib được sử dụng rộng rãi. Chúng làm chậm tốc độ giảm chức năng phổi (đo bằng FVC) khoảng 40–50%, cũng giúp giảm tần suất các đợt cấp.
Nghiên cứu gần đây cho thấy kết hợp hai thuốc antifibrotic (pirfenidone + nintedanib) có khả năng giảm tốc độ suy phổi hơn so với dùng một loại đơn lẻ trong thời gian ngắn, mà vẫn chấp nhận được về mặt tác dụng phụ.
Các liệu pháp bổ sung như phục hồi chức năng phổi, oxy liệu pháp, hỗ trợ dinh dưỡng và quản lý các bệnh kèm theo là rất quan trọng.
Theo hướng dẫn mới, việc theo dõi định kỳ chức năng phổi, sử dụng CT ngực khi có dấu hiệu tiến triển bệnh và cân nhắc ghép phổi ở những bệnh nhân đáp ứng điều kiện là những phần của chiến lược quản lý toàn diện.
Bác sĩ hướng dẫn bệnh nhân cao tuổi tập phục hồi chức năng hô hấp để cải thiện chất lượng sống. Hình minh họa.
IPF có thể phát triển lặng lẽ trong nhiều năm trước khi triệu chứng rõ ràng. Người cao tuổi thường bỏ qua các dấu hiệu nhẹ như ho khan, mệt khi leo cầu thang, và cho rằng đó là do tuổi già — điều này khiến bệnh được chẩn đoán vào giai đoạn muộn.
Phát hiện sớm mang lại nhiều lợi ích:
Để giảm gánh nặng IPF, cần thực hiện đồng bộ các biện pháp sau:
IPF là bệnh phổi kẽ tiến triển nghiêm trọng, đặc biệt đe dọa người cao tuổi, với nguy cơ tử vong cao nếu phát hiện muộn. Mặc dù chưa có cách chữa khỏi, các liệu pháp hiện có và tiến bộ gần đây cho thấy bệnh có thể được kiểm soát tốt hơn nếu bắt đầu điều trị sớm. Nhận diện sớm, chẩn đoán chính xác và theo dõi liên tục là chìa khóa để người cao tuổi có cơ hội sống lâu hơn và chất lượng hơn.
Ý kiến bạn đọc